Đăng nhập Đăng ký

MU chọn chiến lược “không mua bằng mọi giá”: Liệu có đúng lúc?

MU chọn chiến lược “không mua bằng mọi giá”: Liệu có đúng lúc?

Kỳ chuyển nhượng mùa hè đang bước vào giai đoạn nước rút, nhưng Old Trafford lại có vẻ yên ắng lạ thường. Trong khi các đối thủ của Manchester United lần lượt phá két sắt để mang về những bản hợp đồng trăm triệu bảng, Quỷ đỏ lại như một “ma xó” lặng lẽ, dè dặt từng đồng. Không phải vì họ không có tiền, mà là vì một nguyên tắc mới đang được áp dụng: không để thị trường làm khó mình.

Câu chuyện bắt đầu từ những mục tiêu mà MU nhắm tới ở khu trung tuyến. Những cái tên như Elliot Anderson, Adam Wharton hay Carlos Baleba từng lọt vào tầm ngắm, nhưng mức giá trên trời đã khiến ban lãnh đạo đội bóng phải lắc đầu. 116 triệu bảng cho Anderson, 100 triệu cho Baleba, hay 85 triệu cho Mateus Fernandes – đó là những con số mà MU từ chối nhảy vào. Dường như kỷ lục chuyển nhượng của Paul Pogba (89 triệu bảng năm 2016) sẽ còn tồn tại thêm một thời gian dài nữa.

Sự thay đổi này đến từ tầm nhìn của Giám đốc điều hành Omar Berrada. Ông khẳng định MU phải duy trì kỷ luật tài chính, chỉ chi lớn nếu cầu thủ đó thực sự tạo ra giá trị lâu dài, chứ không phải mua để chạy đua theo đám đông. Morgan Rogers là một ví dụ: MU có quan tâm, nhưng khi Chelsea vung 117 triệu bảng, Quỷ đỏ lập tức rút lui. Đó là vùng giá mà họ không muốn bước vào.

Nhưng có một nghịch lý: mặt bằng chuyển nhượng Premier League đã thay đổi chóng mặt. Chelsea từng chi hơn 100 triệu cho Enzo Fernandez và Moises Caicedo. Arsenal bỏ 105 triệu cho Declan Rice. Man City làm điều tương tự với Jack Grealish rồi Anderson. Liverpool cũng vung tiền cho Florian Wirtz và Alexander Isak trong cùng một mùa hè. Tottenham thậm chí có thể chạm mốc ấy nếu các điều khoản phụ cho Sandro Tonali được kích hoạt. Trong bối cảnh đó, MU tỏ ra lạc lõng.

Hè năm ngoái, MU vẫn chi khá mạnh tay cho Benjamin Sesko, Bryan Mbeumo và Matheus Cunha – cả ba đều lọt vào danh sách những bản hợp đồng đắt giá nhất lịch sử CLB. Nhưng thay vì tiến thêm một bước lên nhóm 100 triệu, họ lại chọn lùi về vùng giá thấp hơn. Đó có thể là một lựa chọn khôn ngoan? Có lẽ vậy, bởi những thương vụ bom tấn thời gian gần đây cũng không hề đảm bảo thành công. Wirtz và Isak đều gặp khó khăn trong mùa đầu tiên tại Liverpool, chứng minh rằng tiền bạc không phải tất cả.

Từ góc nhìn của tôi, MU đang đánh cược vào một chiến lược dài hơi. Họ không muốn lặp lại sai lầm của quá khứ khi trả giá quá cao cho những cầu thủ không xứng đáng. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ: bóng đá là cuộc chơi của hiện tại. Khi các đối thủ sẵn sàng trả giá cắt cổ để có ngay những mảnh ghép tốt nhất, việc quá cứng nhắc có thể khiến MU tụt lại phía sau. Kỷ luật tài chính chỉ thực sự có ý nghĩa nếu nó đi kèm với thành tích trên sân cỏ. Và với một đội bóng đang khát danh hiệu như Quỷ đỏ, việc ngồi yên nhìn người khác mua sắm có thể là một canh bạc đầy rủi ro. Liệu họ có đủ kiên nhẫn để chờ đợi “món hời” xuất hiện, hay sẽ hối hận khi thị trường đóng cửa? Câu trả lời chỉ có thời gian mới cho thấy.

Lên đầu trang